Friday, 30 May 2014

Phản ứng của người đọc đối với bài báo của tên Cô-xư-rép, hãng tin RIA-Novosti


Bài  Соглашениямежду Москвой и Пекином лучше всякихдеклараций của tên Cô-xư-rép (Kosyrev) đã bị rút trong ngày 30-05-2014.



năm-tháng-ngày (date)
giờ-phút (time)
số xem (pageviews)
số thích (likes)
số không thích (dislikes)
2014-05-23
18:45

50
0507
2014-05-23
20:00

50
0562
2014-05-23
21:00

50
0579
2014-05-23
22:00
17718
50
0603
2014-05-24
01:00
18236
50
0660
2014-05-24
09:30
19258
52
0738
2014:05:24
10:45
19365
52
0752
2014:05:24
12:20
19549
53
0771
2014-05-24
17:35
20128
53
0825
2014-05-24
17:50
20157
53
0826
2014-05-24
20:40
20223
53
0829
2014-05-24
23:08
20596
53
0861
2014-05-25
00:44
20732
53
0872
2014-05-25
08:58
21002
53
0899
2014-05-25
10:29
21032
53
0904
2014-05-25
12:00
21062
53
0907
2014-05-25
17:39
21273
54
0920
2014-05-25
19:10
21333
54
0928
2014-05-26
07:20
21868
55
0980
2014-05-26
10:10
21905
55
0984
2014-05-26
23:10
22562
55
1041
2014-05-27
08:05
22740
55
1052
2014-05-27
09:19
22757
55
1055
2014-05-27
17:25
22925
55
1067
2014-05-27
20:38
22986
55
1073
2014-05-28
07:30
23100
55
1081
2014-05-28
16:35
23171
55
1088
2014-05-28
22:25
23214
55
1095
2014-05-29
07:45
23256
55
1099
2014-05-29
18:19
23316
55
1103
2014-05-30
07:45
23363
55
1105
2014-05-30
13:00
23379
55
1105
2014-05-30










Nhân vụ Nhã Thuyên : coi lại chân dung mấy ông xuất bản ! (Nhật Tuấn)


Nhân vụ Nhã Thuyên : coi lại chân dung mấy ông xuất bản !



            
       

  Ngày xửa ngày xưa, thời bao cấp, người ta đồn  ở một cơ quan văn hoá cấp tỉnh, có một ông thủ trưởng rất ham phát động thi đua viết…báo tường. Chẳng thế mà ông đưa thành chỉ tiêu mỗi đầu người mỗi tuần phải viết ít nhất một bài . Báo hại chàng lái xe, chữ nghĩa chẳng có bao nhiêu làm sao mà viết báo ?  Cái khó thò ra cái khôn, chàng bèn mượn một đoạn thơ của cụ Nguyễn Du , trong đó có câu “ Đầu trâu mặt ngựa ào ào như sôi…” chép ra giấy, ký tên mình  rồi dán lên tuờng coi như đã hoàn thành chỉ tiêu được một tuần.
Báo tường được treo ngay trong nhà ăn tập thể, cứ mỗi lần xuống ăn trưa, thủ trưởng lại ghé vưà đọc vừa khen “tốt tốt”. Bữa đó, thủ trưởng đọc đoạn thơ ký tên chàng lái xe bèn nổi cơn lôi đình, đập bàn quát :
” Mày chửi tao là “đầu trâu mặt ngựa hả ?”.
Chàng lái xe xanh mặt :
” Dạ không ạ, thơ này là của Nguyễn Du đấy ạ ?”.
Thủ trưởng lại càng giận :
” Nguyễn Du là cái … thằng nào để tao báo công an  gô cổ nó lại…”.
Chuyện tưởng đùa , ấy thế mà hồi đó, khi ông Lý Hải Châu Giám đốc NXB Văn Học xin phép in tiểu thuyết Anna Karênina của cụ Tolstôi thì bị “cấp trên’ là đồng chí Lê Xuân Đồng, Phó Ban tuyên huấn trung ương , tức là chỉ dưới có đồng chí Tố Hữu, phán một câu xanh rờn :
” In làm gì cái chuyện ...con đĩ đó…”.
Nhưng như vậy vốn liếng chữ nghĩa còn là…khá, đồng chí Lê Xuân Đồng còn biết được Anna Karênina là một bà có chồng lại còn đi ngoại tình. Còn bây giờ, vốn liếng học hành của mấy “quan xuất bản” xem ra còn thua thời đó nhiều lắm. Chẳng nói đâu xa, cứ hỏi ngay đồng chí nguyên Giám đốc Nhà xuất bản Văn Học  Nguyễn văn Lưu vốn  “nổi tiếng” về vụ đánh  luận văn Nhã Thuyên,  xào xáo chuyện ma của Nguyễn Ngọc Ngạn  thì đủ biết.
Tôi xin cam đoan, đố đồng chí Lưu viết được đúng tên nhà văn Victor Hugo thì thăng ngay cho đồng chí lên chức …Bộ trưởng văn hoá thông tin thì đồng chí Lưu cũng đành…chịu. Chuyện thực 100 phần 100 , quý vị nào không tin cứ thử gọi điện cho đồng chí nguyên Giám đốc NXB Văn Học đó coi.
Là vì rằng đồng chí Nguyễn văn Lưu vốn là thương binh, văn hoá lớp 10, được nhận về sửa morrasse tại Nhà xuất bản, rồi cất nhắc đi học hàm thụ văn ( mà người đời đã có câu “ dốt như chuyên tu, ngu như hàm thụ”), học xong đồng chí lập thân bằng viết bài đánh…Dương Thu Hương và nhiều người khác.
Từ đó đồng chí Lưu, vốn quê Thanh Hoá nhờ bợ đỡ Giám đốc Lữ Huy Nguyên lên vù vù, nào biên tập viên, nào Trưởng phòng văn học VN và nhảy tót lên Giám đốc NXB Văn Học quốc gia. Khốn nạn cho đồng chí, ngồi cái ghế sang trọng đó , đầu óc lại mù tịt chẳng biết ông Cam (Camus), ông Sác ( Sartre) …là những ma mọi nào, công sức đấu đá thì nhiều, bổng lộc lại ít nên đồng chí GĐ Lưu đành tháng tháng cắp cặp bay vào Sàigòn mang theo cả giấy phép khống chỉ lẫn con dấu để bán cho các “nhà phát hành”. Hỡi ôi, gọi là “nhà phát hành” cho oai, thực ra là các “đầu nậu” sách, trình độ  văn hoá thường dao động từ lớp 8 đến lớp 10, và một trong “tứ đại gia” làm sách ở Sàigòn là Sơn Minh Khai, văn hoá chưa qua bậc thành chung , vốn là lái xe cho chi nhánh NXB Văn Học, phất lên thành đại gia. “Làm ăn” theo cái lối “bán giấy phép” – chẳng đọc, cũng chẳng biên tập, cũng chẳng biết cuốn sách viết cái chi chi- cứ đóng mộc đút tiền vào túi như vậy, hồi đó đồng chí Giám đốc Nguyễn văn Lưu trở nên nổi tiếng là người nói câu “xin lỗi, xin rút kinh nghiệm” nhiều nhất nước.
Thôi thì bỏ qua vụ xào xáo sách của nhà văn Nguyễn Ngọc Ngạn báo chí đã nói tới khá nhiều, rồi đồng chí GĐ Lưu cũng đã “sorry, sorry” tới năm bảy lần. Nào là sorry nhà văn Nguyễn thị Thu Huệ in tập truyện ngắn không xin phép tác giả, nào là sorry nhà thơ Thế Phong, đại diện dịch giả cuốn “ Những bức thư tình hay nhất thế giới” , xuất bản cũng…không xin phép , nào là sorry Cục xuất bản  vì đã in cuốn “ Chủ nghĩa hiện sinh và chủ nghĩa cấu trúc” trong đó có cả những đoạn chửi…cộng sản vân vân và vân vân…Tuy nhiên quy tội cho đồng chí GĐ Lưu thì kể cũng “oan” cho đồng chí ấy, bởi bận bịu trăm công ngàn việc , thời giờ đâu mà đọc, mà dù có đọc thì cũng đâu có biết ông Nguyễn Ngọc Ngạn là cái ông “ma” nào, ông chỉ biết có mỗi việc…bán giấy phép thôi chớ. Tôi là tội mấy cha “đầu nậu”, chẳng biết mô tê gì cả, cứ sách nào chạy là tới ông mua giấy phép mới khổ thân ông . Mà đã mua là phải…bán thôi, không bán thì lấy gì mà…ăn. Bởi vậy cả một nền xuất bản sách đều được in ra do chọn lựa của mấy ông “đầu nậu” kiểu “tứ đại gia Sàigòn” cả , ba ông Giáo sư, nhà văn , nhà lý luận thì xin cứ …đứng vòng ngoài, muốn coi thì bỏ tiền ra mà…mua. Có vậy thôi. Với cả cũng là tại…cấp dưới, chứ đâu phải “trăm dâu đổ đầu…ông Lưu”.
Cấp dưới ông Lưu có ông Phó Giám đốc Nguyễn Cừ, trong vụ xào xáo Nguyễn Ngọc Ngạn ông nói một câu rất chi là “ lập trường tư tưởng” : “ Thì in sách cho mấy anh hải ngoại để chứng tỏ ta cũng có…dân chủ chớ…”. Thôi thì cũng chẳng trách gì ông Phó Cừ, ông vốn là…Phó phòng hành chính bên Nhà xuất bản Giáo dục, chẳng hiểu “ mua chức” hết bao nhiêu, tót ngay lên cái ghế Phó GĐ NXB quốc gia Văn Học.
Còn bà nguyên Trưởng phòng văn học VN của NXB Nguyễn thị Hạnh lại trả lời báo chí về vụ Nguyễn Ngọc Ngạn một câu rất chi là …”yểu điệu thục nữ” :
” Thì in có…vài trăm cuốn thôi mà, ai đọc…”.
Thôi thì cũng lại thông cảm cho bà Hạnh, bà vốn xuất thân xứ Nghệ, lên được Hà Nội học văn rồi “chạy” được vào Nhà xuất bản Văn học đã là…mệt mỏi lắm rồi. Về được nhà xuất bản, bà Hạnh còn bận việc chồng con, hồi  bao cấp còn phải xếp hàng mua thịt mua sàbông, thời gian đâu mà…đọc sách, bởi vậy chuyện ma chuyện quỷ, ông Ngạn ông Ngọc gì cũng cứ là …duyệt hết, cứ anh GĐ Lưu đã ký bán giấy phép rồi  là bà ký theo liền. Bởi vậy bà mới được anh Lưu o bế, sắp xếp cho cái ghế Phó GĐ chớ.  Mai kia  không hiểu nhà nước có “sắp xếp lại tổ chức” không, chứ cứ để mấy ông mấy bà cỡ này cầm cân nảy mực cho cả một nền xuất bản văn học  quốc gia như thế này, không khéo họ cho in cả “ Những bí mật thành Paris”” Cậu Chó”” Cô giáo Hạnh”….cũng nên.
Nhà xuất bản Văn Học đã thế, đến lượt Nhà xuất bản Hội nhà Văn thuộc Hội Nhà văn VN cũng “lắm chuyện” buồn lòng…cấp trên. Đồng chí Giám đốc kiêm nhà văn Nguyễn Phan Hách vốn sự nghiệp văn chương may ra trong giới còn nhớ được mỗi cái tên truyện ngắn “ Tổ chim sẻ”. Thế rồi khi đồng chí cho xuất bản truyện “ Thượng đế thì cười” của nhà văn Nguyễn Khải tưởng là…ăn chắc rồi, ấy thế mà trên cũng ra lệnh thu hồi, không cho phát hành. Mới đây người ta lại phát hiện ra đồng chí Hách bán giấy phép cuốn tiểu thuyết nổi tiếng “ Câu chuyện của dòng sông” của Hermann Hersse, dịch giả Phùng Khánh  tức Ni sư Thích nữ Trí Hải,  hồi đó còn sống ở Sài Gòn , thì lại in là Bùi Giáng dịch. Không biết có phải mấy cha “đầu nậu” mượn tên người đã khuất để trốn trả nhuận bút không , chứ ông Giám đốc Nhà xuất bản Hội Nhà văn đâu có biết ông Hermann Hersse, bà Phùng Khánh, ông  Bùi Gíang là những…ai ai ? Mà ai đứng tên dịch giả chẳng được, miễn là cứ trả đủ nhuận  bút là OK rồi. Mấy bác “độc giả” cứ tò mò, thóc mách bới ra làm gì . Cứ để yên cho mấy chả còn ngồi vững trên  ghế các Nhà xuất bản chớ. Rõ rách việc…

Monday, 26 May 2014

Nhân đọc bài Đội lốt văn chương tính đường gì thế? của Chu Giang



Nhã Thuyên đã bị trừng trị, nhưng vụ Nhã Thuyên vẫn chưa dứt điểm: Chu Giang lại xuất hiện trên Tuần Báo Văn Nghệ Thành Phố Hồ Chí Minh với bài Đội lốt văn chương tính đường gì thế? Hận thù đằng đằng... Đọc xong sởn cả gai ốc, phải ghi ngay mấy ý kẻo quên.


1) Chu Giang không có quyền và không có tư cách để đòi hỏi việc sau đây:

Chúng tôi chỉ muốn ông Phạm Xuân Nguyên (PXN) chứng minh cho bạn đọc và giới nghiên cứu văn học về tính khoa học của bản luận văn: Vị trí của kẻ bên lề: Thực hành thơ của nhóm Mở miệng từ góc nhìn văn hóa.

Chứng minh tính khoa học của bản luận văn là việc Nhã Thuyên phải làm và đã làm trước hội đồng chấm luận văn. Đó không phải là việc ông Phạm Xuân Nguyên cần làm. Và cũng không phải việc ông Chu Giang muốn mà được, vì ông Chu Giang không có chân trong hội đồng đó.


2) Chu Giang không có quyền áp đặt luật chơi của mình cho những 
người không thích chơi với ông:

Và những người ủng hộ bảo vệ cho ĐTT chỉ thấy la lối trên mạng trong và ngoài nước hoặc nói miệng với nhau, có thấy bài viết đàng hoàng đứng đắn khoa học trung thực cho in chính thức trên báo chí đâu.

Người ta muốn nói ở đâu là chuyện của người ta. Sao ông cứ ép người ta phải xin được nói ở những chỗ ông thích?

3) Chu Giang có quyền suy diễn tùy tiện, nhưng xin hãy giữ lấy cho riêng ông:

Nhưng bản luận văn nó đã không còn là của riêng cô nữa. Nó quan hệ đến nội dung khoa học chương trình đào tạo ở khoa Ngữ văn Đại học Sư phạm Hà Nội và có thể sẽ lan tỏa ra toàn hệ thống. Nó quan hệ đến việc đào tạo các thế hệ giáo viên. Từ các giáo viên nó quan hệ đến các thế hệ học sinh.

Lối suy diễn này cho phép người ta đi đến những kết luận rất lạ, rất xa... chẳng hạn Nhã Thuyên (không những không xứng đáng làm cô giáo mà còn) không xứng đáng làm vợ, làm mẹ:

Nhưng bản luận văn nó đã không còn là của riêng cô nữa. Nó quan hệ đến nội dung cô trao đổi với người đàn ông mà cô sẽ lấy làm chồng và có thể sẽ lan tỏa ra toàn gia tộc hai bên. Nó quan hệ đến việc đào tạo con cái của cô. Từ con cái của cô nó quan hệ đến các bạn bè của chúng.

Muốn viết lại đoạn văn trên để kết luận rằng Nhã Thuyên chẳng xứng đáng làm... người cũng rất dễ.

4) Chu Giang không có quyền khuyên bảo Nhã Thuyên:

Đỗ Thị Thoan - Nhã Thuyên còn rất trẻ (sinh năm 1986), còn nhiều thời gian nhiều cơ hội để nghiên cứu học tập, nhưng Chu Giang thì không còn khả năng đó nữa. Bản luận văn trên nên xem như một bài tập sai, một sản phẩm học nghề bị lỗi, phải bỏ đi, làm lại cũng là chuyện rất thường. Không lỗi mà phải bỏ thì không thể xem là chuyện rất thường. Vì những kẻ như Chu Giang mà phải bỏ thì chẳng có lý do gì để đi nghe lời Chu Giang khuyên bảo.

Friday, 23 May 2014

Cô-xư-rép là thằng nào?



Trước ngày 19-05-2014 không ai biết Cô-xư-rép là thằng nào. Giờ thì ai cũng biết nó (Дмитрий Евгеньевич Косырев / Dmitry Kosyrev) là đứa dám gọi Việt Nam là U-crai-na của Trung Quốc.

Почему Вьетнам — это китайская Украина: история очень давняя. Две тысячи лет назад Вьетнам был частью Китая. Но с 880 года — уже нет. Все последующие века вьетнамские интеллектуалы тратили немало усилий, чтобы показать: Вьетнам — не Китай. 

Đây là bài viết của nó nhân dịp Nga Trung bắt tay thân hữu: Соглашения между Москвой и Пекином лучше всякихдеклараций

***

Соглашения между Москвой и Пекином лучше всяких деклараций

 Сигналы, поступающие накануне визита Владимира Путина в Китай насчет "украинской" темы на будущих переговорах, предельно интересны. С одной стороны, "целью визита не является обсуждение украинской проблемы", таково мнение одного из бывших послов Пекина в Москве. С другой стороны, "поведение США на международной арене дает России и Китаю новую возможность для развития сотрудничества". Это тоже мнение бывшего посла Пекина в Москве, только другого. Наконец, для подписания подготовлен не простой, а "рекордный" и даже "фантастический" пакет соглашений и прочих документов. Это уже из высказываний помощника президента России Юрия Ушакова. Как расшифровать эту головоломку?

 Их Украина

В официальном сообщении о предстоящем визите как таковом говорится, что он пройдет во вторник, 20 мая, а 21 мая главы российского и китайского государств примут участие в четвертом саммите Совещания по взаимодействию и мерам доверия в Азии (СВМДА). На этом, втором для Путина, саммите не может не возникнуть тема, которая как бы зеркально отражает "украинский кризис". И тут, вроде бы, надо уже Москве что-то говорить — а она до сих пор этого старательно избегала.
Речь о том, что у Китая есть "своя Украина", почти полный аналог. Только это не одна страна, а две — Филиппины и Вьетнам. В том смысле, что они играют в отношениях Китая с США и Западом в целом ту же роль, которую сыграла Украина как таковая в отношениях России с теми же США и Западом в целом.
Накануне визита Владимира Путина Китай пережил большую неприятность — эвакуацию своих граждан из Вьетнама, числом около 3 тысяч человек или больше. Их пришлось спасать от погромов, во время которых двое погибли и около 100 человек были ранены. Ничего себе увертюра для разговоров о мерах доверия в Азии.

Вьетнам — не Китай
В начале мая Китай попытался начать подводную разведку нефти возле островов Сиша (Парасельских) в 27 километрах от китайского побережья и в 241 километре от вьетнамского. Но это, с точки зрения Вьетнама, спорные территории, и возле платформ появились вьетнамские лодки и суда, а в воде обнаружились аквалангисты, пытавшиеся расставить там сети. Не первая такая стычка в этих морях и не последняя.

Каким образом в этот конфликт вписались погромы на китайских фабриках на суше Вьетнама (часть которых вообще, как оказалось, принадлежит тайваньцам) — сложный вопрос. Вьетнамское правительство извинилось, арестовало около тысячи смутьянов. Кстати, эта история в очередной раз показала: сначала кто-то, может быть, думает организовать "контролируемый" Майдан, но дальше дело идет своим ходом.

Почему Вьетнам — это китайская Украина: история очень давняя. Две тысячи лет назад Вьетнам был частью Китая. Но с 880 года — уже нет. Все последующие века вьетнамские интеллектуалы тратили немало усилий, чтобы показать: Вьетнам — не Китай.

Хотя для наивного человека тут возникает много вопросов: а в чем отличия? Внешность, язык, основы культуры? Но соседняя китайская провинция Гуандун во всех этих смыслах очень похожа на Вьетнам, а, например, язык ее точно так же не вполне понятен китайцам из прочих провинций, как и вьетнамский. И вообще все провинции Китая чем-то от других отличаются… В общем, вот такой у них эмоциональный фон отношений. Который делает Вьетнам очень удобным орудием для создания проблем Китаю — как Украину для России.

И не забудем, что последняя война, которую в своей истории вел Китай (маленькая и для китайцев не очень победоносная, в 1979) была с Вьетнамом. По какому поводу — уже неважно. Но была.

Что касается Филиппин, то тут история несколько другая. Образованной элите этой страны было не по себе оттого, что американцы — бывшие колониальные хозяева Филиппин — "уходили" из Азии. Нынешнее филиппинское правительство чувствует себя спокойнее в прежней роли — союзника США, хотело бы такой союз возродить. И ведь всего-то для этого требуется поддерживать не очень сильную напряженность в отношениях с Китаем. По какому поводу? А по поводу всяких морских спорных территорий. Море большое, споров на всех хватит. Хотя нельзя не заметить, что пока США "уходили" из Азии, страны этого региона как-то обходились без конфликтов и споров.

Не тратить слов зря
Никто в США особо и не скрывает сути происходящего. Все в открытую. Нужна колючка-другая в боку Китая, показывающая всем в Азии, что дракон не всесилен. Не реагирует на территориальные притязания слабых соседей по поводу островов, которые лет 20 назад никого не волновали? Значит, сам слаб. Реагирует, обижает маленьких? Значит, плохо себя ведет, слишком силен, и тут для регионального баланса всем нужна Америка.

Вот так уже несколько лет выглядит на практике политика администрации Барака Обамы по "возвращению в Азию". Как видим, почерк точно тот же, что с Россией и Украиной (раньше — с Грузией). Нужна небольшая страна, которую в случае чего не жалко. Одна, или две. Более того, Россия и Китай не единственные мишени такой политики, нечто подобное США уже не раз проделывали в самых разных частях света. Это уже как бы норма.

И вот представим себе: что Москва должна говорить с трибун по поводу этой истории? Что она — твердо на стороне Китая, а Вьетнам неправ? Но Вьетнам — наш друг и партнер, да и Филиппины не враг. Главное же, чего конкретно мы добьемся тут громкими словами с трибун, кроме осложнений? И чего добьется Китай, если будет заявлять на всю Европу и Америку: да мы же хорошо знаем, кто и что устраивает против России с помощью украинского кризиса — потому что с нами творят то же самое?

Не говоря о том, зачем нам (или Китаю) вообще нужна вот такая поддержка друг друга, если мы никоим образом не падаем? Мы понимаем, что нас пытаются ослабить. Но можем себе позволить не обращать внимания и продолжать подписывать контракты.

Кстати, "рекордный" пакет контрактов готовился заранее, в порядке развития многих лет партнерства, без особой связи с Украиной, и это тоже своего рода ответ на самые разные вопросы и ожидания. Никто не собирается шарахаться с западного направления сотрудничества к восточному (есть такая наивная идея) просто потому, что такие процессы занимают годы. Мы с Китаем их зря не тратили.

А громкие декларации… Кто конкретно их ожидает? Не политики, а публика. Мы — по поводу Украины, китайцы — по поводу островов в Южно-Китайском море, прежде всего хотим правды, правильных слов. В нашем, массовом, человеческом сознании сильнее всего в этих историях — обида: как же можно этим американцам или европейцам так откровенно, нам в лицо, врать по каждому эпизоду украинского (южно-китайского морского) кризиса? Ведь знают же, что мы знаем, как все на самом деле. Но врут. Вот сейчас мы с русскими (китайцами) соберемся вместе и скажем все как есть.

А надо ли? Напомню, что в русской и китайской культуре есть такая особенность — не тратить слова зря. Самые важные вещи — те, о которых и говорить не нужно. Мы на кого-то обижаемся? Но на обиженных воду возят.

Дмитрий Косырев, политический обозреватель МИА "Россия сегодня".

***

Tóm tắt lý lịch của nó đây: sinh năm 1955, tốt nghiệp học viện Á Phi (đại học tổng hợp Mát-xcơ-va) và đại học quốc gia Xing-ga-po, là nhà sử học, đông phương học và hiện là bình luận viên chính trị của RIA.

Nhà đông phương học này từ nay có lẽ tuyệt đường lui tới Việt Nam.

Saturday, 17 May 2014

Từ ngữ có gì giống như cục pin?



Từ ngữ mang nghĩa như cục pin mang điện. Nghĩa tích (tiếng Pháp: charge sémantique) của từ ngữ giống điện tích (tiếng Pháp: charge électrique) của cục pin. Pin mới thì điện mạnh cũng như từ ngữ mới mẻ có thể gây cảm xúc mãnh liệt, lôi cuốn người đọc, người nghe. Pin dùng lâu ngày, điện yếu dần; từ ngữ dùng tới dùng lui mọi lúc, mọi nơi thành ra sáo mòn, không khác gì những cục pin cũ. Pin cũ rồi đem sạc lại vẫn không thể mạnh như pin mới; sạc nhiều lần quá thì bị chai, không còn khả năng tích điện nữa, phải thải. Từ ngữ cũng thế: khi tần số sử dụng vượt quá một giới hạn nào đó, sẽ xảy ra hiện tượng mất nghĩa, tức là nghĩa tích xuống đến tận cùng bằng không và ở đó luôn, không nhúc nhích, bất chấp mọi cố gắng định nghĩa lại, lý giải lại.

Khi theo dõi các diễn ngôn chính trị hiện nay, ta thấy rất khó nhận ra sự khác biệt giữa các phe nhóm. Một chiến lược ngôn từ được tất cả các bên đồng loạt triển khai là tận dụng, thâm dụng, tái sử dụng triệt để vốn từ ngữ giúp phe mình giành lấy vị thế chính thống. Người đứng ra phản đối luật biểu tình bảo rằng nhân dân không muốn biểu tình; người ủng hộ luật biểu tình cũng dựa vào nhân dân để đập lại phe kia. Rồi họ xoay nhau bắt bẻ định nghĩa của từ ngữ, nội hàm của khái niệm... như thể là việc sạc lại nội dung cho cục pin từ ngữ vẫn còn có tác dụng. Vì vậy mới có anh bộ trưởng nọ dụ dân như dỗ con nít ăn kẹo “Đóng thêm nhiều phí là yêu nước”. Mấy chục nghìn tỷ đồng của dân bốc hơi, anh Tư gọi là “sai phạm”, anh Ba chống chế là “khuyết điểm”, chung quy vẫn là những từ ngữ giữ cho các anh yên ổn giương cao ngọn cờ chính nghĩa.
Chiến lược tái sử dụng pin cũ cho thấy bản chất của diễn ngôn chính trị hiện nay là (họ, những người nắm giữ quyền lực) “nói cho nhau nghe”. Không phe nhóm hay cá nhân nào có ý định tìm kiếm sự ủng hộ từ phía những người đứng ngoài hệ thống quyền lực nên không cần phải dụng công tìm kiếm những từ ngữ mới mẻ, đủ sức lôi cuốn những người thấp cổ bé họng. Anh bộ trưởng kêu gọi dân đóng thêm phí là thể hiện lòng yêu nước, không dè là người dân đã quá mệt mỏi qua nhiều năm dài với rừng khẩu hiệu huy động sức dân: Thi đua là yêu nước Mua công trái là yêu nước / Đóng thuế là yêu nước... Đồng tiền dính liền khúc ruột.  Người móc tiền ra nộp cần biết đồng tiền đó đi đâu, về đâu. Nhưng vốn từ của bộ trưởng quanh đi quẩn lại chỉ có thế thôi, không nói khác được. Chẳng riêng gì anh, anh nào cũng thế.